Monday, 11 August 2008

Chuyện dông dài...

Thưa em, tôi lỡ làm người
Lỡ yêu mưa - nắng, khóc - cười vu vơ
Say mê cảnh đẹp, câu thơ
Lỡ thương điệu hát, câu hò quê hương

Lang thang khắp mọi nẻo đường
Trong tim còn mãi vấn vương lối về
Em đừng thổn thức cơn mê
Mai đây nối lại lời thề trúc-mai

Trăm năm mãi chuyện dông dài...

Darmstadt, 04/05/07

Mùa thu không hoa sữa

Thu của em không thơm mùi hoa sữa
Không rực vàng hoa cúc - ánh cười anh
Thu của em chỉ có mảng trời xanh
Một chút nắng trải trên sương buổi sớm

Da diết nhớ dịu dàng hương cốm
Rồi nhẹ nhàng rảo bước phố không quen
Len trong tim một chút gợn rất êm
Bởi thu đến làm xôn xao nỗi nhớ...

(Darmstadt, 9/2007)

Viết cho mùa thu

Đến bao giờ anh mới hiểu mùa thu?
Để đất trời không dâng đầy sương lạnh
Nắng rất mỏng, dát vàng trên cỏ biếc
Chẳng thể nào xua tan giá lòng em

Trời mùa thu cao ngạo đến không cùng
Mây lãng đãng có bao giờ lại xám
Lá vàng rực giấu nỗi niềm day dứt
Mùa hạ ơi, mưa gió đến vô tình

Mùa thu em lơ đãng, hững hờ
Lưng chừng bước, âm thầm nhung nhớ
Vẫn nguyện ước mà lời không dám ngỏ
Thu sắp tàn rồi...
Anh có biết không?!!!

Bài hát ru anh...

Em hát ru anh một tối mùa đông
Từ khoảng cách hơn nửa vòng trái đất
Trái tim nóng mà không gian giá lạnh
Ngủ ngoan nào, trái tim yêu thương


Muốn vòng tay ôm một tình yêu
Anh bảo em muốn cả đất trời trọn vẹn
Ngủ đi anh thôi đừng thao thức nữa
Đất với trời có gặp được nhau đâu


Em hát ru anh câu hát mãi không thành
Bài hát ru cho nửa đời trăn trở
Ngủ đi anh, một mai rồi nắng ấm
Em cất lời ru anh giữa một mùa xuân

Mong manh

Tất cả đều mong manh như thế sao
Tơ nhện buông, cánh chuồn chuồn rất mỏng
Mây trắng se dài như sợi khói
Bọt sóng tan biến giữa hư vô

Tất cả đều mong manh như thế sao
Sắc cầu vồng lung linh sau làn nước
Bình minh rạng cũng chỉ là khoảnh khắc
Đóa hoa tươi dẫu đẹp cũng chóng tàn

Ranh giới mong manh - ảo ảnh vô hình
Hạnh phúc - khổ đau, hai bờ gần lắm
Bước thời gian lướt qua ta rất thật
Để xôn xao những cảm xúc mơ hồ

Ta mong gì hơn những vẻ đẹp mong manh
Ừ, một chút vàng hoe của nắng
Một chút gió hiu hiu trong thầm lặng
Và tình yêu hiện hữu ở trong lòng

Ta mong gì hơn những vẻ đẹp mong manh
Sợi tóc nhỏ mà vững bền kỳ lạ
Đóa hoa khô dịu hiền mang nắng
Để tình thương an ủi cả kiếp người

Friday, 25 July 2008

Thành phố không tình yêu...

Thành phố một chiều mưa
Lòng người ướt sũng
Hơi lạnh ngập tràn

Ôi vòng quay số phận
đưa ta về đâu
trong chiều mưa gió...

Giữa muôn vạn ánh đèn
mắt ai lóng lánh
giọt buồn long lanh

Thành phố không tình yêu
nụ cười ướt sũng
ta khẽ tan ra

Muốn tìm một bàn tay để nắm
gục vào vai ai
bất chợt trên đường

Nhưng bàn tay không giữ được tình yêu
Mưa trôi đi
gió trôi đi
tình yêu trôi đi

Chỉ còn lại giữa tim mình đâu đó
chút hơi ấm cuối cùng
còn sót lại qua ngày
sau những cơn mưa...

Friday, 18 July 2008

Tận cùng yêu thương...

"Đã thương, thương đến vô cùng
Đã yêu, yêu đến nát lòng vì nhau"

Biết đâu là bến, là bờ
Biết đâu hạnh phúc có chờ đợi ai?!!!
Bao giờ cho tới ngày mai
Đơn thân chân bước, đường dài xa xôi

Bao giờ người thấu lòng tôi
Bài thơ viết vội, một đời chưa xong
Dở dang câu chữ lòng vòng
Lội vào trang giấy, ngập ngừng khôn khuây

"Nợ tiền có trả, có vay
Nợ tình càng trả, càng đầy, cực chưa?"
Biết đâu là bến, là bờ
Yêu thương đến thế, bây giờ vẫn xa...

Ước gì như một kiếp hoa
Một ngày rực rỡ - cũng là ngát hương
Đâu cần nghĩ ngợi mông lung
Hiến dâng cho đến tận cùng yêu thương

Đã yêu, yêu đến vô cùng...

Darmstadt, 7/2008

Thursday, 10 July 2008

Cà phê đắng...

Hai đứa ngồi lặng lẽ bên nhau
Ngắm khung trời trong xanh mây trắng
Hai ly cà phê bên nhau sóng sánh
Thoáng mùi hương diệu kỳ

Cạnh bên anh cái lặng yên bình dị
Hai đứa mình có cần nói chi đâu
Hai ly cà phê bên nhau sóng sánh
Nói hộ cho chúng mình

Anh giờ đây xa tít cuối trời
Em cô đơn, cái lặng yên trĩu nặng
Ly cà phê cô đơn sóng sánh
Giọt cà phê ngọt đắng

Rượu sầu

Xa nhau.

Giọt đắng em uống thành quen

Rượu nồng nâng chén để quên

Giọt thương

đọng lại thành men

càng sầu

Bây giờ

xa cách bể dâu

Bóng chim mù mịt biết đâu tìm về


Chập chờn lạc giữa bến mê

Xoè tay, mong giữ lời thề nước non

Em đi chân mỏi, dạ mòn

Mắt nhoà, nâng chén vẫn còn mình thôi

Giọt cay

Giọt đắng

Giọt buồn

Bao nhiêu sầu tủi giận hờn riêng mang


Rượu vào sao buốt tâm can?!!!

Tự khúc đêm

Em mãi ngắm sông trôi vất vả

Trăng run mờ in bóng

lấp lánh ngả nghiêng

Chút mơ hồ lung linh bóng nước

Vệt trăng nhòa, sao chẳng đến đáy sông?!!!

****

Một ngày đá cũng biết đau

Trăng soi ướt đẫm, đêm sâu muôn chừng

Tình sao xa cách mịt mùng

Người nơi đâu để lòng xa xách lòng?!!!

****

Đá muôn đời lặng yên k nói

Chỉ âm thầm đổ lệ giữa đêm

Sớm mai sương mù giăng đỉnh núi

Đớn đau nào mờ mịt thinh không?!!!

Bốn mùa chờ đợi

Em vẫn chờ khi mùa thay lá
Lá vàng rơi trải thảm đón anh về
Đường còn xa, lá buồn, thêm úa
Để mênh mang dẫn lối đông sang

Heo may lạnh hút chân mây ẩm
Một bàn tay mong được nắm bàn tay
Gió vẫn thổi, lòng thêm buốt giá
Vẫn đường xưa, sao chân bước ngập ngừng?

Khắp đất trời hoa chen lá thắm
Chim chóc hát mừng chào đón xuân sang
Đường mình em cô đơn lẻ bóng
Thăm thẳm xa, anh tận phương nào?

Mùa đang tới, thêm một mùa đang tới
Tháng tháng năm năm tiếp nối theo nhau
Em vẫn chờ bình minh nắng hạ
Biết anh có về để đường bớt xa xôi?

Darmstadt, tháng 1/2008